THUẬT THAI TỨC VÀ TRƯỜNG THỌ


Thai tức là môn nội khí khí công đời đời truyền thừa trong Ðạo giáo,có thể gọi là môn khí công cao cấp.Khởi thủy, thai tức là một môn trong thuật phục khí,về sau dần dần phát triển thành một hệ thống công pháp độc đáo,có trước tác kinh điển thai tức riêng.


Nguyên khí là gì ?


Thai tức, nói nôm na là “thở” ở trạng thái bào thai.Muốn hiểu thai tức,phục khí,phải hiểu về “nguyên khí”.Theo đạo gia,nguyên khí là chân khí tiên thiên mà con người bẩm thụ trước khi ra đời.Giai đoạn hoàn hảo nhất,sung mãn nhất của nguyên khí con người là khi còn ở trạng thái thai nhi,cơ thể chưa bị hao tổn do khí hô hấp từ mũi,miệng.Thai nhi nằm trong lòng mẹ không ăn không uống,không hít không thở,chỉ thông qua cuống nhau mà sống,đó là nhờ nguyên khí vậy.Sau khi ra đời,nguyên khí thoát ra từ miệng mũi,khí hậu thiên kéo khí tiên thiên đi.Người luyện khí là phải giữ lại,hồi phục nguyên khí để luyện thành đạo trường sinh bất lão.


Nguyên khí hay chân khí là khí vô hình,là khí được tồn dưỡng bên trong cơ thể,còn không khí chúng ta hít thở thông thường là khí hữu hình.Khí hữu hình qua sự chuyển hóa trong cơ thể có thể biến thành khí vô hình,ngoài ra thông qua tập luyện cũng có thể thúc đẩy khí vô hình sinh ra.Công năng miễn dịch,tự trị bệnh của cơ thể là nhờ ở khí vô hình,tức nguyên khí.Sự hao tổn năng lượng trong cuộc sống hằng ngày cũng không phải từ khí hữu hình mà là khí vô hình.Khi khí hữu hình được sung túc thì cơ thể sẽ xảy ra hiện tượng “biến đổi về chất” (chất biến), hình thành quá trình “Khí nhiều thì sinh tân dịch, tân dịch nhiều lại sinh khí”, khí huyết thịnh vượng thì khỏe mạnh, trường thọ.
Trong cơ thể, gốc của nguyên khí nằm ở huyệt Mệnh môn,tức xương cùng,giữa hai thận,dưới đốt sống thứ 2.Ðây là vị trí quan trọng của sinh mệnh và công năng sinh dục,vì thế các nhà dưỡng sinh,thầy thuốc luôn coi Mệnh môn là nơi “tàng tinh tụ khí”.Ðan điền,tức Khí hải (bụng dưới) là nơi hành khi'.Ðạo gia cho rằng thường xuyên chà xát,làm nóng hai vị trí này có thể bồi bổ nguyên khí,khỏe mạnh,trường thọ.


Ba tên trộm


Chúng ta phải thừa nhận rằng: ăn uống là gốc của sinh hóa,còn hô hấp là gốc của sinh tử.Phật giáo cũng nói “Việc sống chết của con người chỉ cách nhau một hơi thở”.Sự sinh tồn của con người luôn gắn liền với mọi sự vật của đại tự nhiên,là do nhân duyên hòa hợp.Mỗi miếng ăn miếng uống,mỗi hơi thở của chúng ta đều là ăn trộm của đại tự nhiên,thông qua việc “ăn trộm” này để duy trì sinh mệnh, nhưng đồng thời sinh mệnh của chúng ta cũng bị đại tự nhiên trộm lấy để trở về với bản thể hư vô Vì thế “Hoàng Ðế Âm phù kinh” nói rằng: “Trời đất là kẻ trộm của vạn vật,vạn vật là kẻ trộm của con người,con người là kẻ trộm của vạn vật.Ba kẻ trộm này hòa hợp với nhau thì tam tài an.Sự chí tư của trời đất dùng ra ở chí công,muốn giữ nó phải dùng khí”.


Trong hô hấp của con người quả thật là đã bị khí của trời đất trộm lấy “Linh bảo tất pháp” nói: “Một thở nguyên khí ra,một hít nguyên khí vào.Nhận khí của trời đất,không thể giữ được lâu”.Người luyện thai tức,phục khí chính là giảm thiểu tối đa hành vi “trộm” của tạo hóa,từ đó mà thoát được sự “bị trộm”,an nhiên tự tại.


Công pháp thai tức


Trong “Hậu Hán thư - Vương Chân truyện” chép rằng: Ðời Hán Vũ Ðế có Vương Chân,tự là Thúc Kinh,người Thượng Ðảng,luyện thuật bế khí mà nuốt,gọi là thai tức;luyện cuốn lưỡi lên vòm họng cho ra tân dịch mà nuốt,gọi là thai thực.Vương Chân chuyên cần luyện,có thể nhịn ăn hơn 200 ngày,gương mặt bóng mịn như trẻ con,thân thể tráng kiện,sức mạnh hơn chục người”.Có thể thấy thai tức xuất hiện từ thời xa xưa,thông qua rèn luyện thai tức có thể trở về trạng thái thai nhi trong bào thai,không ăn ngũ cốc,da dẻ sáng đẹp,khỏe mạnh,từ đó mà được trường thọ.Hứa Tinh Dương trong “Túy tâm tiên ca” viết rằng “Chân khí vận hành bên trong, tự nhiên phản lão hoàn đồng”.


Ðạo giáo truy cầu sự khỏe mạnh,an lạc,thoát xác thành tiên nên xem thuật thai tức là một loại pháp thuật tu tiên,vì thế mới dung nhập thai tức vào hệ thống công pháp tu luyện của mình,áp dụng tập luyện rộng rãi trong tín đồ.Thời Tam Quốc có đạo sĩ Ngô Cát Huyền tinh thông thuật thai tức,có thể bế khí nằm dưới nước suốt ngày.


Vào đời Ðông Tấn,cách nay khoảng 1600 năm,đạo sĩ Cát Hồng (283-363) trước tác “Bão Phác Tử”- một bộ kinh điển của Ðạo giáo,trong đó ghi lại nhiều phương pháp hành khí,có một phần hướng dẫn luyện thai tức như sau: “Người mới luyện thuật này, đầu tiên dùng mũi hít sâu vào rồi bế lại không thở ra, lòng đếm thầm từ 1 đến 120 rồi mới dùng miệng thở ra từ từ, sau đó lại hít vào…Hô hấp phải thật sâu,êm,không để tai nghe tiếng, hít vào nhiều, thở ra ít.Dùng lông hồng (lông mao cực nhẹ) đặt trên mũi miệng,đến mức hít thở mà lông không động là đạt”.


Phép thai tức mà Cát Hồng nói có thể là vì ông lĩnh hội được từ đặc tính trường thọ của loài rùa và hạc,thấy rằng hô hấp chậm-êm-sâu-dài là điều kiện cơ bản của trường thọ.Vì thế Cát Hồng nói “Biết được sự trường thọ của rùa,hạc,nên học phép đạo dẫn của chúng để kéo dài thêm tuổi”.Theo Cát Hồng,thai tức cũng như quy tức (thở như rùa),là một loại tiềm hô hấp thâm tầng,đạt được sau khi nhập tĩnh. Thai tức hoàn toàn khác với bế khí.Thông thường,bế khí là bất ngờ cắt đứt sự hô hấp đang bình thường,làm thiếu dưỡng khí;thai tức hay quy tức là thông qua tập luyện dần dần giảm thiểu nhu cầu về dưỡng khí.Y học hiện đại nghiên cứu cho thấy,tỷ lệ sử dụng lượng túi phổi của cơ thể rất thấp,khi hô hấp bình thường thì có rất nhiều túi phổi không làm việc.Qua rèn luyện thai tức,khí công có thể giúp cơ thể sử dụng tối đa công năng của túi phổi.Tiến thêm một bước nữa,ý nghĩa chân chính của thai tức là không còn dùng mũi miệng để hô hấp nữa,mà chân khí vận hành bên trong,trao đổi chất qua da,chân lông,hô hấp tựa như thai nhi trong bào thai,đó mới là chân nhân.Nhưng đạt đến mức này là rất khó khăn.




Khoảng đến đời Tùy, Ðường thì công phu thai tức đã đạt đến mức tinh diệu.Trong “Ðạo tạng” lưu giữ nhiều trước tác về thai tức như “Ngọc Hoàng thai tức kinh”, “Thái Thượng dưỡng sinh thai tức khí kinh”… Từ sau đời Tống thì thai tức không còn là môn tu luyện riêng biệt mà được dung hợp vào thuật Nội đan,công hiệu lại càng được nâng cao rõ rệt.
“Thai tức minh” của Hồ Văn Hoàn đời Minh dạy rằng: Ðầu tiên hít vào một hơi dài, nuốt xuống, tiếp đó nuốt nước bọt 36 lần, hơi thở ra vào phải thật êm sâu, trong lòng thanh tĩnh an nhiên. Chỗ tập phải yên tĩnh, tránh xa nơi ồn ào, kỵ ăn thức ăn tanh béo vì làm hại khí. Kiên trì tập luyện không chỉ trừ bệnh,lại còn trường thọ Vương Văn Lục chú giải rằng: Phép thai tức này lấy điều chỉnh hơi thở,nuốt tân dịch để bổ nguyên khí.Mỗi giờ nên nuốt 3 lần,giờ tý (11-1 giờ sáng) nuốt thì hiệu quả dưỡng sinh cực cao vỉ dương khí mới sinh.




Công pháp thai tức hiện đại


Các nhà dưỡng sinh thuộc Hiệp hội Nội đan thái cực của Trung Quốc đã chỉnh lý hơn mười phương pháp thai tức cổ để tổng hợp ra phương pháp thai tức mới như sau:


1. Người luyện thai tức có thể tập 1 lần trước khi ngủ và sau khi thức,tư thế nằm hay ngồi đều được.Cần nhắm mắt, tĩnh tâm, an thần, bài trừ tạp niệm.


2. Hành khí điều tức,mũi hít sâu vào,miệng thở ra,quan trọng nhất là điều chỉnh hơi thở sao cho thật êm sâu,không để tai nghe tiếng.


3. Dùng mũi từ từ hít vào,đến khi đầy thì ngưng,giữ khí lại,đếm thầm từ 1 đến 120 rồi mới dùng miệng thở ra từ từ,rồi hít vào…. Thời gian đầu có thể đếm từ 1 đến 10,20… lúc không nín nổi thì thở ra.Qua một thời gian,hơi thở sẽ trở nên rất nhẹ rất êm, tựa như không thở.


4. Theo thời gian luyện,thời gian đếm số giữ khí trong cơ thể tăng dần lên,người chuyên cần luyện tập có thể giữ khí trong người đến số ngàn.Cát Hồng nói giữ khí được đến số 2.000 có thể phản lão hoàn đồng.


Ðạo giáo cho rằng luyện công pháp thai tức là “Lấy khí hậu thiên để dẫn khí tiên thiên”, trở về trạng thái “chuyên khí chí nhu” như hài nhi.Y học hiện đại cũng như y học cổ truyền Trung Quốc cho rằng công phu thai tức thông qua rèn luyện hô hấp và khống chế ý niệm có thể tăng cường sự tích tụ nguyên khí trong cơ thể,cải thiện sự vận hành khí huyết,tăng sức đề kháng, từ đó mà đạt hiệu quả nội dưỡng thân tâm, mạnh khỏe không bệnh.Luyện thai tức có thể phối hợp với các môn xoa bóp,đạo dẫn,thái cực quyền…để tăng thêm tác dụng trị liệu các bệnh phức tạp khác.